nha dep phu my hung
nha dep phu my hung
đăng ký nhận tin
về giá và lịch thanh toán
Ảnh đẹp đô thị Phú Mỹ Hưng

Cuộc du hành kỳ lạ ở bên kia thế giới (P.2): Cuộc gặp gỡ với đứa con trai tương lai

04/04/2016

Sau một tai nạn máy bay, RanNelle Wallace đã có một trải nghiệm cận tử kỳ lạ. Và câu chuyện về cuộc du hành kỳ diệu ở thế giới bên kia được cô kể lại đã thu hút sự quan tâm rất nhiều người. 

Ở phần 1, sau một tai nạn máy bay, RanNelle Wallace đã rơi vào tình trạng nguy kịch, và cô đã có một cuộc trải nghiệm cận tử. Theo lời kể lại của RanNelle thì cô bị hút vào trong một cái ống nhỏ hẹp, sau đó rơi vào một không gian kỳ lạ. Ở đó, cô không khỏi xúc động khi nhìn thấy cả cuộc đời mình được tái hiện lại, từng cảnh từng cảnh giống như một bộ phim. Kỳ lạ hơn, cô đã gặp lại bà ngoại và một người bạn của mình – những người mà đã qua đời cách đó vài năm.

Ở phần 2 này, RanNelle Wallace tiếp tục cuộc hành trình đầy bí ẩn của mình – tiếp nối những cuộc gặp gỡ không tưởng.

Sự gặp gỡ đứa con trai tương lai

Trước mắt tôi là một phong cảnh tuyệt đẹp, đẹp không thể diễn tả được. Tôi đã đến nhiều khu vườn nổi tiếng tại tiểu bang Califoria nhưng không có cái nào đẹp đẽ giống như khu vườn trước mặt tôi; đó là một tấm thảm cỏ trải dài vô tận len lỏi trong những ngọn đồi chói sáng rực rỡ. Màu xanh của cây cỏ nơi đây rất đậm mầu và lung linh ánh sáng. Từng chiếc lá rất sinh động và tất cả đều phát ra ánh sáng; mỗi chiếc lá khác nhau và hoàn chỉnh như đón chào tôi đến nơi thần tiên này.

Cả khu vườn cất vang tiếng hát. Những bông hoa, ngọn cỏ, cây cối tràn ngập chỗ này với những âm thanh nhịp nhàng giai điệu tuyệt vời. Tôi cảm nhận được tiếng nhạc này bằng cách nào đó vượt trên cả trình độ thính giác của tôi.

Khi ngoại và tôi dừng lại trong chốc lát để thưởng thức phong cảnh tuyệt diệu này tôi đã thầm thì khen ngợi: “Mọi vật nơi đây đều biết ca hát”, thật khó mà nói lên hết những cảm tưởng của tôi lúc đó…

Tôi để ý đến những đóa hoa hơi khác lạ gần nơi chúng tôi đang đứng. Ngoại tôi vẫy tay ra lệnh cho chúng đến; dù đó là một mệnh lệnh nhưng những đóa hoa đã vui mừng tuân theo. Chúng bay đến dừng lại lơ lửng ở trên không trong vòng tròn của đôi tay ngoại kết thành một bó hoa đã hoàn thành và sống động. Mỗi đóa hoa đều có khả năng truyền đạt, tác động, và đồng thời soi sáng những bông hoa khác cạnh bên.

“Ngoại ơi, chúng không có cuống hoa”, tôi nói.

“Tại sao chúng phải có cuống hoa?”, ngoại đáp: “Các loài hoa ở trên trần gian đều cần có cuống hoa để nhận nguồn dinh dưỡng và để trưởng thành. Muôn loài do Thượng Đế sáng tạo đều mang tính chất tâm linh và được phác họa đề hướng về nguồn tâm linh cao cả nhất của mỗi loài. Một đóa hoa đạt đến trạng thái trọn vẹn nhất thì nở rộ; còn nơi đây muôn hoa đều hiện hữu ở trạng thái tròn đầy nhất vì vậy không cần đến cuống hoa”.

“Thật lạ… chúng biết lơ lửng trên không”, tôi không khỏi thắc mắc.

“Chúng phải rớt xuống sao? Mọi vật nơi đây đều hoàn mỹ mà!”, nói xong ngoại cầm một đóa hoa lên đưa cho tôi rồi nói: “Đẹp không?”.

Cả đóa hoa đều tràn đầy màu sắc ánh sáng khác nhau, sự đẹp đẽ của nó thật không thể tưởng tượng được. Rồi đóa hoa trở nên là một phần của tôi, linh hồn của nó hòa nhập với linh hồn tôi, và nó nghiệm được mọi thứ mà tôi đang làm hay đã làm từ trước. Nó nhận thức sâu sắc về tôi, cùng lúc nó đã thay đổi tôi với tính chất tâm linh thanh cao của nó cùng sự hiện hữu và đời sống của chính nó. Nó ảnh hưởng đến những cảm giác, những ý nghĩ, và cá tính của tôi. Tôi là nó và nó cũng là tôi. Cảm giác vui mừng đến từ sự hợp nhất này thật sự khác với bất cứ những gì mà tôi đã trải nghiệm được từ trước đến giờ đã làm cho tôi muốn bật khóc.

Ngoại tôi ra lệnh cho những đóa hoa trở về thì chúng lập tức bay nhẹ nhàng về chỗ cũ. Đóa hoa trên tay tôi cũng trở về nơi của nó nhưng hương thơm của nó vẫn còn ở bên tôi.

Tất cả những thứ này đều đến từ Thượng Đế, và năng lượng để duy trì mọi thứ cũng đến từ Ngài, và đó là năng lượng tình thương của Ngài. Cũng như đời sống cây cỏ ở trần gian phải cần đất, nước, và ánh sáng để nuôi dưỡng thì đời sống tâm linh phải cần đến tình thương. Tất cả sự sáng tạo đều do nguồn tình thương của Thượng Đế, và mọi thứ Ngài tạo ra đều có chứa đựng tình thương.

Ánh sáng, chân lý, và đời sống tất cả đều được sáng tạo trong tình thương và được duy trì bởi tình thương. Thượng Đế cho chúng tình thương, chúng ta cho chúng tình thương, con cho chúng tình thương vì vậy sự sáng tạo được phát sinh.

“RanNelle, Ta thương con”, bà nói.

Khi ngoại vừa nói xong, tôi nhận được tình thương của bà truyền vào trong bản thể của tôi và toàn thân tôi đều tràn đầy sự ấm cúng và sung sướng không thể nào diễn tả được. Đây là sự sống, đây là sự hiện hữu chân chính, không giống như đời sống ở trần gian.

Tôi cảm thấy cây cỏ thương yêu tôi, mây trời, hương hoa, và mọi thứ đều thương yêu tôi. Và khi tôi nhận được những lời nói của ngoại tôi cùng tình thương này thì tôi biết rằng kể từ bây giờ tôi chịu trách với tình thương ở chung quanh tôi trong bất cứ hoàn cảnh nào. Bà đã dạy tôi về tình thương yêu, ý nghĩa, sự rộng lớn và năng lượng của nó, không phải chỉ vì tôi thấy thích thú khi nhận nó mà còn phải biết cách bày tỏ tình thương này đến những người khác.

(Khi chúng ta tràn đầy tình thương thì mới thành suối nguồn của tình thương được.)

Ngoại tôi nắm tay tôi và chúng tôi bay qua khu vườn. Bà giải thích vài mục đích cơ bản của cuộc sống chúng ta trên Trần Gian: Chúng ta cần sống theo quy tắc xử sự chuẩn mực, cần phải giúp đỡ người khác; điều cần thiết của một vị cứu tinh là cần đọc Thánh Kinh và phải có niềm tin. Tôi vội nói: “Ngoại ơi, con đã biết điều này rồi mà. Con đã học tất cả vào mỗi ngày Chúa Nhật. Tại sao ngoại lại dạy con nữa”.

Bà đáp rất đơn giản rằng: “Đó là những cẩm nang phúc âm mà những điều huyền bí về Thiên Đường được tìm thấy”.

Tôi không thấy có điều bí ẩn nào trong lời nói của ngoại, mà chỉ nhận được tình thương vô bờ bến của ngoại thôi. Tôi thấy rằng không lợi ích gì nếu ngoại dạy dỗ tôi về những căn bản đạo đức mà tôi đã học thuộc lòng từ nhiều năm về trước. Nhưng bà vẫn tiếp tục lặp đi lặp lại về nền tảng căn bản của đức tính tốt, tín ngưỡng, và tác dụng của sự hối lỗi, những điều mà ai cũng có thể học được từ Thánh Kinh. Tôi lắng nghe, và sự thất vọng của tôi càng gia tăng khi chúng tôi bay lên trên một sườn đồi.

Khi tới được đỉnh, tôi nói:

“Ngoại ơi, con đã biết tất cả rồi. Con thật sự hiểu hết. Ngoại hãy dạy con những điều khác đi”.

“Con chưa chuẩn bị mà”.

“Con sẵn sàng rồi ngoại. Con sẵn sàng để hiểu biết thêm”.

“Không được. Con còn chưa tin tưởng ở những điều căn bản. Con thiếu niềm tin”.

Điều gì mà tôi không tin tưởng? Tôi thiếu niềm tin như thế nào? Ồ! Nhưng ngoại đã biết rõ. Ngoại đã biết rõ về tôi còn nhiều hơn tôi nghĩ …

Khi đang đứng trên dốc cao nhìn xuống một thung lũng nhỏ, tôi thấy một cảnh tượng đã thay đổi tôi vĩnh viễn. Một quang cảnh thiêng liêng trên cả lời nói, trên cả sự biểu lộ, và những ai chứng kiến đều giữ kín nó ở trong lòng.

thien duong, thế giới bên kia, du hành,
Tôi thấy rằng mình quả thực đã thiếu niềm tin. Tình thương không đơn giản như một lời nói hay một cảm xúc, mà tình thương là một năng lực sinh ra và tác động vào mọi thứ ở chung quanh. Tình thương là năng lực của đời sống. Điều này đã là một điểm quay cho tôi, điều này ban cho tôi tất cả sự hiểu biết cùng tình thương để phát huy ra. Nhưng tôi không thể nào chia sẻ từng chi tiết nơi đây, ngoại trừ nói rằng tôi biết tình thương giữa con người ở đây là vĩnh cửu. Tôi cảm thấy ngoại tươi cười với sự vui sướng và tôi hiểu rằng mình đã vượt qua được thử thách.

Ngoại nắm tay tôi, chúng tôi bay nhanh qua những đồng bằng đồi núi. Tôi cúi xuống nhìn mặt đất bay qua vùn vụt ở dưới chân. Chúng tôi bay nhanh như một điểm sáng trong thế giới tâm linh mênh mông rộng lớn này để hướng chuyển vào không gian, càng bay thì càng nhanh.

Và cánh cửa ngập tràn sự hiểu biết mở ra và trút vào tôi không kể hết; đó là nguồn cội ánh sáng và chân lý bao bọc chung quanh tôi, nó trong sáng dễ hiểu, và được ngoại giảng giải theo đẳng cấp của tôi. Ngoại đã cho tôi sự hiểu biết về Thượng Đế, đời sống, và sự tạo hóa của thế giới, kể cả đạt đến sự bất diệt. Những chân lý bao hàm toàn diện, đầy đủ, và đổ lên người tôi với số lượng khổng lồ làm cho tôi nghĩ đầu của mình sẽ nổ tung. Nó đến nhanh quá. Tôi muốn có khả năng tiếp thu để nhớ hết tất cả, nhưng nhiều quá và… “Tôi không thể chịu đựng được! Ngừng lại!”, tôi nói.

Lập tức tất cả sự truyền đạt đều ngưng lại, và chúng tôi dừng lại im lặng trong khoảnh khắc. Ngoại nhìn thẳng vào tôi và tỏ vẻ ngạc nhiên. “Tại sao con lại làm như vậy?”, ngoại hỏi:

“Con không thể thu thập hết mọi điều mà ngoại cho con. Làm sao con có thể nắm giữ hết tất cả được?”.

“RanNelle, đừng lo”, ngoại nói thêm, “Đừng có sợ sệt và nghi ngờ chính mình, vì con sẽ nhớ lại hết tất cả khi con cần đến, và chúng sẽ mang đến cho ký ức của con bằng Thánh linh. Nên có niềm tin. Hãy tin tưởng vào quyền năng của Thượng Đế”.

Đến giờ này tôi mới chợt hiểu điều gì là vật chướng ngại lớn nhất ngăn chặn sự thăng hoa của tôi trong cuộc sống, đó là sự sợ hãi, những năm qua nó đã làm phiền tôi và đã chặn đứng sự thăng hoa của tôi. Sự sợ hãi đã giới hạn sự vui hưởng cuộc sống của tôi và bây giờ nó lại trở ngại tôi. Khi tôi sợ hãi, năng lượng của sự du hành, hiểu biết, và thăng hoa trở nên tê liệt.

“Đừng sợ điều này”, tôi nói với chính tôi,  “Hãy thả lỏng”. Và chúng tôi lại di chuyển, sự hiểu biết lại tuôn tràn vào tôi nhanh hơn bao giờ hết.

“Từng quang cảnh, từng quang cảnh của đời sống chân lý lướt qua: lịch sử trên Trái Đất, lịch sử sự hiện hữu của chúng ta trước khi Địa Cầu hình thành, những nguyên tắc, những sự việc, những điều mà tôi không có khái niệm gì… Tôi thấy và kinh nghiệm những điều đó, và trở thành một phần của mỗi cảnh”.

Tôi còn thấy được tất cả chúng ta đã đứng trước Đấng Cha Lành trước khi xuống trần gian cùng với các anh chị em trong cõi Vô Cùng (bất diệt). Một lần nữa tôi kinh nghiệm được điều này, giống như tôi đã có kinh nghiệm trong chính cuộc sống trước kia (kiếp trước) của tôi. Tôi thấy chúng ta tự mình chọn xuống đây để đối diện những thử thách và thu thập kinh nghiệm ở Trái Đất này.

Tôi thấy rằng chúng ta đã chọn đi theo một vị cứu tinh, người mà có thể chuộc lại những tội lỗi của chúng ta đã làm từ kiếp trước và đưa chúng ta trở về với Đấng Cha Lành. Tôi thấy tình thương và sự hân hoan chạy khắp cả người tôi lần nữa khi chúng ta chấp nhận Chúa Giê-Su như một Vị Cứu Tinh. Chúng ta đã giơ cao cánh tay phải, giống như chúng ta làm trong một phiên tòa xử án, rồi chúng ta đã long trọng cam kết với Thượng Đế rằng chúng ta sẽ làm hết khả năng của mình để hoàn thành sứ mệnh của chúng ta trên địa cầu. Tôi cảm thấy đó là một danh dự lớn lao khi làm “hiệp ước” này trước Đấng Cha Lành trên Trời của chúng ta. Chúng ta đã thề, với mục đích trở thành người cộng sự viên với Ngài để đem lại sự tốt đẹp cho địa cầu. Chúng ta đã hứa sẽ dùng thời gian, nghị lực, và tài năng để giúp đưa toàn bộ những thông điệp của vị Cứu Tinh, để giúp đưa những anh chị em của chúng ta trở về lại với Đấng Cha Lành.

Tôi thấy Ngài biết mỗi người chúng ta, từng cá nhân. Ngài biết tấm lòng chúng ta, biết linh hồn chúng ta, và Ngài thương yêu chúng ta vô bờ bến, như là Ngài đã ở với mỗi chúng ta trong một thời gian vô định để chỉ bảo và yêu thương chúng ta. Thời gian không hiện hữu, mỗi chúng ta luôn có mối quan hệ với Ngài.

Tôi thấy những người đứng cạnh tôi trong buổi lễ đó là những người dự một phần trong cuộc sống của tôi trên địa cầu. Chúng ta đều có mối quan hệ với nhau trong cuộc sống này. Nếu một người trong chúng ta thất bại trong sứ mệnh của anh hay chị ấy thì tất cả chúng ta đều chịu sự dày vò khổ đau trong cách này hoặc cách khác, nhưng nếu có một người thành công thì tất cả đều được lợi ích. Chúng ta như là tiểu thể trong một đại thể, nó sẽ tốt đẹp khi được toàn vẹn, nhưng nếu chúng ta lấy đi một phần thì tất cả chúng ta đều sẽ bị thiếu hụt và không thể trọn vẹn đến khi tìm được phần đó để lại đúng nơi của nó. Chúng ta cần có nhau, chúng ta vẫn như vậy, và luôn luôn sẽ như vậy.

Nhiều sự việc bất diệt khác đi qua tôi. Hình như tôi tắm trong đó và trở thành chúng. Chúng đã đổ vào linh hồn tôi, và tôi biết rằng tất cả những kiến thức này tôi chưa thể nhớ hết, có điều tôi ghi nhớ được như là làm tuyên thệ với Đấng Cha Lành, còn vài điều khác thì tôi vẫn đang chờ đợi để nhớ.

Tôi hỏi ngoại: “Con có thể viếng thăm bạn bè của con không, những người con mà đã yêu thương từ cõi xa xưa”.

Ngoại đáp: “Có vài người vẫn còn sống ở Trái Đất, nên con không thể thấy họ được”.

“Còn những người khác thì sao?”, tôi hỏi.

Tức thì họ đến với tôi, những người xinh đẹp của ánh sáng và tình thương. Tôi nhớ họ và cả tên của họ nữa. Có vài người đã sống trên Trái Đất và đã chết, có vài người thì chưa bao giờ được sinh ra. Tất cả ký ức về sự hiện hữu của tôi trước khi địa cầu hình thành trở lại với tôi, và tôi sẽ không nhớ được khi trở về Trái Đất vì những điều này chỉ dành cho nơi này mà thôi. Tôi chấp nhận, và các bạn của tôi đến ôm tôi, hoan nghênh tôi trở về.

Tôi cảm nhận được tình thương toàn thiện của họ và biết rằng họ sẽ không bao giờ lìa xa tôi. Có một người bạn nữ cứ ở cạnh bên ôm tôi một hồi lâu. Cô ấy có vẻ thân thiện với tôi một cách lạ thường, nhưng tôi có đôi chút không hiểu.

“Bạn có biết là tôi luôn ở bên cạnh bạn không?”, cô ấy nói.

“Tôi không bao giờ rời xa bạn, và sẽ không bao giờ…”

Cô ấy đã ghi nhớ từng lời của tôi nói và làm tôi rất cảm động khi tôi biết được cảm tình của cô đối với tôi là hết lòng tận tâm và yêu thương.

“Tôi luôn ở cùng bạn!”, cô ấy lại nói.

Ngoại nắm tay tôi, rồi tôi lại thấy chúng tôi ở trong một khu vườn và đang di chuyển trên một sườn đồi tuyệt đẹp khác. Mọi thứ đều hòa hợp, hoàn hảo, như những điệu nhạc êm đềm và dịu êm.

Ngoại vẫy tay thì chúng tôi ngừng lại trên một ngọn đồi cao. Tôi thấy hàng triệu người trước mặt chúng tôi. “Đây là linh hồn của những người đã chết”, ngoại nói: “Họ đang chờ đợi để công việc được hoàn tất. Họ đợi những người trên Trái Đất làm xong phần việc của họ”..

“Phần công việc của họ?”, tôi hỏi: “Công việc gì?”

(Ngoại lại cho tôi thấy những người được sắp xếp vào từng nhóm gia đình.)

“Con phải cam kết với chính mình để dành thời gian và tài năng trên Địa Cầu để làm việc cho Thượng Đế nhiều hơn nữa. Con cần những người này, và họ cũng cần con. Chúng ta tất cả đều phụ thuộc vào nhau”, ngoại nói.

(Hồi tưởng lại cuốn phim đời của tôi đã chỉ điểm sự cẩu thả mà tôi đã làm trong việc phục vụ người khác như thế nào. Bây giờ tôi mới thấy rằng có nhiều cách tôi có thể làm như là: chia sẻ, hy sinh, bố thí những gì mà tôi có.)

Những linh hồn của những người đã chết đang chờ đợi mỗi chúng ta để đến gần Chân Lý hơn, để một lần nữa trở thành Đại Thể, để nhận biết lực lượng của Thượng Đế và sống trong ánh sáng của Ngài.

Ngoại vẫy tay, mặt đất mở ra trước mặt chúng tôi. Tôi nhìn xuống thấy một người đang nằm trên giường trong một bệnh viện, chung quanh có rất nhiều bác sĩ và y tá. Khuôn mặt bệnh nhân bị băng bó lại.

“Con sẽ không bao giờ giống như trước nữa, RanNelle”, ngoại nói. “Mặt con sẽ biến đổi và thân thể con sẽ bị đau đớn; khi trở về, con sẽ trải qua nhiều năm để phục hồi”.

“Khi nào con trở về?”, tôi nhìn ngoại: “Ngoại cho rằng con phải trở về sao?”. Bỗng dưng sự hiểu biết đến, tôi nhìn người nằm trên giường tay duỗi thẳng, cả hai cánh tay và bàn tay đã bị cắt nhiều chỗ để chất nước vàng chảy vào trong những túi ni-lông.

Tôi thấy khiếp sợ nói. “Con đó ư?”

“Ừ, RanNelle, con đó. Con sẽ mang rất nhiều sẹo…”

Tôi muốn điên lên: “Ngoại! Con không trở về đâu”.

“Con của con cần con, RanNelle”.

“Không, không đâu. Chúng nó tốt nhất là sống với người khác, vì con không thể cho chúng nó những gì mà chúng nó cần”.

“Không phải chỉ con cái của con không RanNelle, mà con còn có nhiều việc để làm lắm – những việc mà con chưa làm xong”.

“Không. Tốt nhất là con ở lại đây. Con không muốn gánh chịu những nỗi đau khổ đó”, tôi chỉ vào thể xác tôi.

Tôi đã cự tuyệt và muốn ở lại đây.

“Con phải trở về”, ngoại nói tiếp: “Sứ mệnh của con chưa hoàn thành”.

“Không. Con không muốn trở về cái thể xác đó! Con không trở về đâu!”

Khuyên bảo không được ngoại tôi đưa tay ra phía trước rồi ra lệnh: “Nhìn đây!”

Một kẻ nứt mở ra trong không gian trước mặt, tôi thấy một cậu thanh niên trẻ tuổi đang bước đến gần chúng tôi. Lúc đầu cậu ta có vẻ ngơ ngác không hiểu tại sao mình lại ở nơi này, nhưng khi thấy tôi cậu ấy rất kinh ngạc. 

“Tại sao cô lại ở nơi đây?”, cậu ta nói như là không thể tin vào chính mắt mình. Tôi vẫn giữ im lặng. Gương mặt của cậu từ kinh ngạc giờ đổi thành buồn bã rồi khóc nức nở. Tôi cảm nhận được nỗi u sầu và buồn bã của cậu ta nên tôi cũng bắt đầu rơi lệ.

“Chuyện gì vậy?”, tôi hỏi: “Tại sao cậu lại khóc?”. Tôi choàng tay ôm cậu, và an ủi cậu ta.

“Tại sao cô lại ở nơi này?”, cậu ấy lại nói.

Cậu cho tôi biết tên của cậu là Nathaniel, cậu chưa sinh ra ở trần gian. Cậu nói rằng nếu tôi không trở về thì sứ mệnh của cậu ấy sẽ bị cản trở. Sau đó cậu cho tôi thấy sứ mệnh của cậu ta… Và tôi thấy tôi sẽ là người mở những cánh cửa cho cậu ấy để giúp đỡ và ủng hộ cậu ấy.

“Tôi sẽ cố gắng làm xong những sứ mệnh của tôi, cậu nói, nhưng tôi sẽ không bao giờ hoàn thành sứ mệnh nếu không có cô. Tôi cần cô”, cậu ta nói.

Ồ! Tôi nghĩ trái tim mình có thể vỡ ra. Tôi là một phần trong sứ mệnh của cậu ấy; tôi đã làm cho cậu ấy đau khổ và tất cả mọi người mà cậu sẽ giúp đỡ bằng cách cự tuyệt không trở về trần gian. Tôi cảm nhận một tình thương bao la dành cho cậu trẻ này, và tôi muốn giúp cậu trong mỗi phương cách mà tôi có thể làm được.

“Ồ! Nathaniel”, tôi nói, “ta thề với con rằng ta sẽ giúp con. Ta sẽ trở về, và ta hứa là ta sẽ làm tất cả những gì mà ta có thể làm để giúp con. Ta sẽ mở những cánh cửa đó cho con. Ta sẽ bảo vệ và ủng hộ con. Ta sẽ cho con mọi thứ mà ta có. Nathaniel, con sẽ hoàn thành sứ mệnh của con. Ta thương con!”.

Sự đau buồn của cậu đã thay thế với lòng biết ơn. Mặt cậu ấy tươi vui hơn, và tôi thấy cậu ấy là một Thánh Linh cao cả. Cậu ta giờ đang rơi lệ với sự vui mừng và biết ơn.

“Cám ơn!”, cậu nói, “Ồ, con thương cô, rồi ôm chầm lấy tôi”.

Ngoại tôi nắm tay kéo tôi đi. Nathaniel đứng nhìn tôi đi mà vẫn mỉm cười và tôi nghe rất rõ những lời cậu ấy nói: “Con thương Mẹ”.

(Lúc đó tôi rất xúc động nhưng không thể phản ứng được gì vì tất cả mọi việc đều xảy ra rất nhanh.)

“RanNelle, Ngoại có điều này muốn nói với con. Hãy nói cho mọi người biết rằng chìa khóa chính là tình thương”.

“Chìa khóa chính là tình thương”, ngoại lặp lại một lần nữa.

“Chìa khóa chính là tình thương”, bà lại nói thêm lần thứ ba.

Sau đó bà thả tay tôi ra, nhưng chữ ‘tình thương’ vẫn âm vang trong đầu tôi trong khi tôi rơi vào một nơi đen tối sâu thẳm.

Tôi đã khóc khi rời khỏi thế giới ánh sáng huy hoàng tràn đầy tình thương.

Trải nghiệm về sự chết của RanNelle kết thúc khi bà trở lại cái thể xác bị bỏng nặng đang nằm trong bệnh viện. Khoảng bảy năm sau, bà hạ sinh một đứa con trai và đặt tên cho cậu ấy là Nathaniel. Bà nói rằng nét mặt đứa con trai của bà giống y hệt như Nathaniel mà bà đã gặp trên Thiên Đàng.

(Trích cuốn “The Burning Within” – RanNelle Wallace)

(Theo tinhhoa.net)

 

ĐIỀU BẠN CÓ THỂ CHƯA BIẾT:

THẦN VẬN THỂ HIỆN "ĐỈNH CAO CỦA VĂN HÓA NHÂN LOẠI" 

Bốn đoàn nghệ thuật Thần Vận đã lưu diễn tại Úc và Bắc Mỹ trong suốt tháng Hai vừa qua. Nhiều khán giả dự buổi biểu diễn mừng Tết Nguyên đán đã tán dương chất lượng của Thần Vận ở nhiều phương diện.

2016-2-17-minghui-shenyun-chinese-01--ss.jpg

Đoàn Nghệ thuật Thần Vận lưu diễn tại Nhà hát Opera Boston.

2016-2-17-minghui-shenyun-chinese-02--ss.jpg

Đoàn Nghệ thuật Thần Vận New York biểu diễn tại Trung tâm Nghệ thuật California tại Escondido từ ngày 26-28 tháng 1. Cả bốn buổi biểu diễn đều bán hết vé.

2016-2-17-minghui-shenyun-chinese-03--ss.jpg

Khán giả vỗ tay mời Đoàn Nghệ thuật Thần Vận Thế giới biễu diễn lần nữa tại Nhà hát Regal tại Perth, Úc.

“Đỉnh cao của văn hóa nhân loại”

2016-2-17-minghui-shenyun-chinese-05--ss.jpg

Ông Hồ Lễ Quân, Tiến sỹ Triết học Phương Tây

“Tôi đã khóc khi buổi biễu diễn bắt đầu vì đã thấy được đỉnh cao của nghệ thuật mà con người có thể đạt được,” ông Hồ, Tiến sỹ Triết học Phương Tây cho biết sau khi xem buổi biểu diễn tại Escondido vào ngày 28 tháng 1.

Ông nói: “Tinh hoa của văn hóa Trung Quốc được thể hiện một cách tinh tế và thần thánh đến vậy. Cảnh nào cũng thể hiện sự hoàn hảo.“

“Thần Vận khiến tôi nhận ra văn hóa của chúng ta tuyệt vời và cao quý đến nhường nào, khiến tôi muốn bắt tay vào nghiên cứu văn hóa truyền thống Trung Hoa và các tín ngưỡng cổ xưa của chúng ta. Thần Vận đã làm sống lại nền văn minh cổ đại.”

Ông nhận xét: “Nếu xã hội ngày nay có những gì như được khắc họa trên sân khấu thì thế giới của chúng ta đã yên bình hơn nhiều. Nếu những giá trị đạo đức thể hiện trên sân khấu được vận dụng trong quan hệ giữa người với người, giữa các quốc gia, các chủng tộc thì đã không có nhiều mâu thuẫn đến thế.“

“Khổng Tử nói: ‘Triêu văn đạo, tịch khả tử’ (Sáng nghe đạo chiều chết cũng an lòng). Ngay cả khi tôi chết bây giờ, tôi cũng không còn hối tiếc vì tôi đã được thấy đỉnh cao của nền văn minh của nhân loại trong Thần Vận.”

“Cho tôi hiểu biết sâu sắc hơn về bản thân”

2016-2-17-minghui-shenyun-chinese-06--ss.jpg

Em Tiffany Stephens, học sinh trung học, tại đêm trình diễn Thần Vận tại Trung tâm Aotea, Nhà hát ASB tối ngày 13 tháng 2.

Em Tiffany Stephens, học sinh trung học, nói: “Tôi thực sự cảm thấy được tẩy tịnh. Một cảm giác rất thăng hoa.”

Em mô tả Thần Vận bằng những từ như “khơi nguồn cảm hứng, đầy uy lực và tuyệt đẹp” và là một trải nghiệm văn hóa “rất đặc biệt.”

“Tôi cảm nhận được mối liên hệ sâu sắc hơn với cội nguồn của mình. [Với Thần Vận,] tôi được thưởng thức một số loại hình nghệ thuật tuyệt vời trong nền văn hóa của mình và thực sự hiểu biết sâu sắc hơn về chính bản thân mình,” cô nói. “Tôi cảm thấy như được trải nghiệm một phần văn hóa vốn là của mình nhưng trước đây chưa từng được trải nghiệm nếu như không có Thần Vận.”

Độc đáo và không thể quên

2016-2-17-minghui-shenyun-chinese-07--ss.jpg

Cô Iversen và con gái tại Thính phòng Rochester Auditorium ngày 7 tháng 2.

Cô Iversen mua vé Thần Vận cho mình và con gái 6 tuổi lai Trung Quốc như một món quà nhân dịp Tết Nguyên đán. Cô cho biết họ đã muốn xem buổi biểu diễn mấy năm nay rồi. Cô hy vọng con gái mình có thể hiểu biết thêm về di sản Trung Quốc từ buổi biểu diễn.

Cô Iversen cho rằng buổi biểu diễn rất thú vị, lôi cuốn và cô chưa từng được xem buổi biểu diễn nào như thế.

Cô cho biết con gái cô vô cùng yêu thích trang phục và màu sắc của Thần Vận. Cô nói đây là một trải nghiệm không thể quên đối với con gái mình và cô thực sự trân trọng Thần Vận vì những nỗ lực lớn lao của họ.

 

Đoàn Nghệ Thuật Thần Vận (Tiếng Anh: Shen Yun Performing Arts ), còn được biết đến với tên gọi "Biểu diễn nghệ thuật Thần Truyền", Tuyên bố sứ mệnh của Đoàn Nghệ Thuật Thần Vận là một công ty hàng đầu thế giới chuyên về các đoàn múa nghệ thuật cổ truyền, múa dân tộc và dân gian Trung Hoa hoặc các bài vũ múa được soạn ra dựa theo những câu truyện truyền thuyết, cùng với các dàn nhạc giao hưởng và độc tấu. Trụ sở của công ty ở thành phố New York.

Cụm từ "Thần Vận" còn được hiểu là "vẻ đẹp điệu múa của các thiên thần". Đoàn Nghệ Thuật Thần Vận thành lập vào năm 2005, tinh thần của đoàn vũ múa Thần Vận là dựa theo tinh thần của môn khí công Pháp Luân Công, đoàn thường lưu diễn khắp các thành phố lớn trên thế giới.

Thần Vận được thành lập năm 2006 với sứ mệnh là phục hồi "Tinh hoa văn hóa 5000 năm của Trung Hoa", dùng căn bản và trí lực để sáng tác những tiết mục thuần chất thiện lành, thuần chất đẹp đẽ cho khán giả thưởng thức. (https://vi.wikipedia.org)

bình luận về Cuộc du hành kỳ lạ ở bên kia thế giới (P.2): Cuộc gặp gỡ với đứa con trai tương lai -

   
Cùng chủ đề:  Giá Trị cuộc sống
Chờ đợi năm tỷ sáu trăm bảy mươi triệu năm
Vì sao Tôn Ngộ Không bướng bỉnh lại nghe lời khuyên bảo của Thái Bạch Kim Tinh?
Tâm chứa điều gì, cuộc đời sẽ kết duyên gắn bó với điều đó, gọi là "cảnh tự tâm sinh"
Câu chuyện thú vị về 3 vị tiến sĩ không bằng 1 bà lão nông thôn
Hóa giải ác duyên như thế nào?
"Thế gian đãi kẻ khù khờ", bí quyết sống hạnh phúc chính là đây
Đi trên con đường "bùn đất" ta để lại dấu vết đánh dấu cho giá trị của chính ta. Đi trên con đường bằng phẳng ta không để lại gì
Đời người như con thuyền
Nói thí dụ
Theo tự nhiên ở mọi lĩnh vực trong cuộc sống
Truyện ngụ ngôn: Cổng thiên đàng
Nhân sinh cảm ngộ: Bậc đại trí giống kẻ khờ
Họa và Phúc
Nhân sinh cảm ngộ: Trừ bỏ dục vọng
Thiếu niềm tin vào Thần Phật, con người đi về đâu?
Chuyện ở đời...đừng vội phán xét ai
Hãy sống yêu đời như trẻ thơ
Nhẫn giúp con người hóa giải mọi tai ương
Tâm niệm bậc Thánh giả: Đạo sẽ cứu nhân loại và giúp con người sống trong hòa bình
Điều kỳ diệu của chịu khổ
Người càng tĩnh thì trí huệ càng cao và tầm nhìn càng xa
Nếu mọi sự đều đã câu toàn, vậy giá trị của bạn nằm ở đâu?
Nhân sinh cảm ngộ: Làm người chớ quên tâm nguyện thuở ban đầu
Học cách “tu cái miệng” bằng cách không nói 8 lời sau đây
8 câu chuyện nhỏ chứa đựng bài học lớn
Tượng Thần Phật rơi lệ khắp nơi, điều gì đang chờ đợi thế gian con người?
Vì sao nói làm người nên tích phúc báo hơn là tích bạc tiền?
10 tầng cảnh giới thâm sâu của Đạo gia – 10 lời dạy ý nghĩa để làm người
Đừng tin vào những cuốn sách dạy làm giàu
Thưa pháp sư con tôi không nghe lời, lại lười học, vậy phải làm thế nào?
Sức mạnh vô hình của lời nói
Bốn câu chuyện có thể khiến bạn ‘tỉnh ngộ’
Việc nhỏ không làm, sao thành nghiệp lớn?
Quyển sách cũ và chiếc giỏ đựng than
Chỉ cần bạn còn sống, thành công chưa bao giờ rời xa
Hành trình cuộc đời: 30, 40,... và 70
Hãy như trai ngọc luôn biết đối diện với nghịch cảnh
Đi tìm cao nhân hỏi xem đâu là dục vọng
Bài học quý giá mẹ dạy con trước khi mất: Đừng để ý ánh mắt người khác
Không những học cách nói mà còn phải học cách ngừng nói
‘Nghĩ khác đi’ chính là cách giúp bạn biến điều không thể thành có thể
Được và mất ở đời, dũng cảm đối mặt là con đường sáng suốt
Vì sao con người ngày nay luôn cảm thấy phiền muộn với cuộc sống?
Trời cách đất chỉ có 1 mét, biết cúi đầu mới có thể thành công
Làm gì khi bị người khác hiểu lầm? Đây mới đúng là câu trả lời của trí giả…
Học cách làm chủ bản thân: Hãy là ngọn núi, gió lớn không lay chuyển được
Mưa rơi trong lòng thật lâu ….
Những mẩu chuyện ngắn cho thấy để thành công thực ra rất giản đơn
Tản mạn cuộc sống: Ta là ai trong vũ trụ bao la này?
Tiền duyên
Chuyện ở đời, đừng nhìn vẻ bề ngoài, hãy nhìn vào trái tim
Hóa ra mọi thứ vẫn luôn ở đó, chỉ có tâm con người lạc lối trong u mê
Bài học cuộc sống từ câu chuyện hai anh em đi tìm ngọc quý
Lối thoát của nhân loại: Nhìn lại bản thân mình, tìm kiếm lương tri…
Quy tắc cân bằng -HOÀN HẢO- tồn tại trong sinh mệnh con người
Trông thấy vậy mà không phải vậy – Bài học giáo huấn từ 2 câu chuyện xưa
Cô bé 6 tuổi gửi tặng tôi 6 từ và cuộc đời tôi đã thay đổi từ đó
Tận cùng của sự đơn giản chính là trí tuệ
Bài học đáng suy ngẫm từ câu chuyện về 2 con ngựa
Không màng quyền thế, không truy cầu công danh thì nội tâm sẽ tĩnh tại
Vị quan chính trực thanh liêm khiến người đời ngưỡng mộ
Bạn có đủ “dũng khí” để giữ cho tâm mình luôn an tĩnh?
Câu chuyện Viên Liễu Phàm tự thay đổi số mệnh
Người xưa nói “Nhân định thắng Thiên” là có hàm ý gì?
Nội hàm to lớn trong Kungfu Panda (P3): Chân tướng
Nội hàm to lớn trong Kungfu Panda (P2): Tĩnh tâm và chữ “vô” của Đạo
Nội hàm to lớn trong Kungfu Panda (P1): Hai người cha và những đối thủ
Trên đời này, kỳ tích chỉ thuộc về những ai không để bản thân mình gục ngã
Người có trí tuệ nói chuyện như thế nào?
Những phiền muộn trên thế gian này bắt nguồn từ nơi đâu?
Trên núi có một con lừa ngốc, đến chết vẫn không hiểu nguyên do
Khương Tử Nha và những thời điểm cùng cực nhất trong cuộc đời
Cha Phi Hồng dạy con biết nhận lỗi và tự trách phạt bản thân mình
Câu chuyện cậu bé dưới bóng cây
Thiên tai nhân họa, vua chúa xưa tự trách tội mình
Học cách nuôi dạy con thông minh của người xưa: Câu chuyện Lưu Tần dạy con
Hành trình cuộc đời: Con đường nào mới đến được bến bờ hạnh phúc?
Cha mẹ vì con cái mà làm trâu làm ngựa, nhưng…
Muốn thành bậc đại trí đại huệ, hãy học cách sống như nước…
Người sống như thế nào mới có thể hạnh phúc? Bí ẩn đều nằm tại thái độ của tâm!
Một câu chuyện thú vị về việc đọc sách
Cuộc tỷ thí giữa các vị thần: Ai mới là người mạnh nhất?
Học các bậc Thánh hiền cách rèn luyện khiêm tốn và bao dung
Trên trời một vì sao, dưới đất một con người…
Dây xích của cuộc sống
Muốn có được vận mệnh tốt hãy học cách cải biến từ trong tâm
Câu chuyện ngắn: Sự chọn lựa
Trương Quả Lão cưỡi lừa ngược
4 điển cố về chuyện Hàn Tín chịu nhục mà ấp ủ chí lớn
Giây phút động lòng
Người làm sai, Trời cảnh báo; người không sửa sẽ chuốc lấy tai họa
Thế giới quan của người tu luyện: Phán xét với lòng trắc ẩn
Số mệnh con người vốn đã được an bài, nhưng lựa chọn gì mới là điều quan trọng
Những việc tốt xấu đã làm trong đời, cuối cùng đều sẽ trở lại với bản thân
Thiện ác một niệm đến vĩnh hằng
Trong dòng đời trôi chảy, kẻ đến người đi đều là có nguyên do cả
Đẹp đẽ và chín chắn
Bề ngoài và nội hàm
Cửa sổ tâm hồn: Điều kỳ diệu của chịu khổ
Thiên đường chỉ đón người tu Đạo, địa ngục chuyên mời kẻ ác nhân
Đạo lý từ ngàn xưa: Thiện giả không bao biện, bao biện tức bất thiện
Trời muốn biến thì ai cũng không cách nào cản được
Nếu như trong lòng mệt mỏi, hãy thử nhìn đời từ hướng khác…
Muốn người khác coi trọng, hãy trở thành trân châu, đừng là cát…
Nhân sinh cảm ngộ: Không cầu mà tự được
Đừng viện cớ rằng mình “thẳng thắn” mà nói lời tổn thương người khác
Đời là bể khổ, nhưng chịu được khổ mới có thể trưởng thành
Lạc quan cởi mở là kho báu vô hình
Bình nước ngoan cố
Không gần nữ sắc hóa ra là nguyên nhân này, xem xong bừng tỉnh, đại ngộ!
Câu nói nổi tiếng: Làm lành gặp lành, làm ác gặp ác
Câu chuyện lịch sử: Người sống tinh khiết
Rút lui thật ra là tiến tới
Bài học cuộc sống: Lựa chọn đường đi còn quan trọng hơn cách đi
Lựa chọn sống có mục đích để cuộc đời không trôi qua vô nghĩa
Từ sự lạnh nhạt của người khác sẽ nhìn ra thiếu sót của mình
Lời cảnh báo của một cụ bà khi lâm chung
Tu tâm trọng đức giúp trị bệnh kinh niên
Chuyện luân hồi: Trả những gì bạn nợ
Vì sao lại nói rằng “đại nạn không chết tất có phúc báo”?
Tin lời cảnh báo không bao giờ là thừa
Người ăn mày “biết đủ” và hai lần thay đổi vận mệnh tùy theo tâm
Sửa sai quy thiện – Chuyển họa thành phúc
Nước đến đường cùng thành thác nước, người đến đường cùng ắt hồi sinh!
Bạn cho đi thứ gì tốt đẹp thì sẽ nhận được những gì tốt đẹp đáp lại!
Cuộc du hành kỳ lạ ở bên kia thế giới (P.1): Những thước phim cuộc đời
Đại hồng thủy trong các truyền thuyết của nhân loại ẩn chứa thiên cơ gì?
Thượng đế và hiền triết: Điều gì trên đời mới là quan trọng?
Ta chọn lương thiện không phải là vì ta mềm yếu…
Khi người khác nói ta vô dụng, ta có thực sự trở thành người vô dụng?
Người thượng đẳng nói trí tuệ, trung đẳng nói sự tình, hạ đẳng nói thị phi
Tiền tài bất chính, sớm muộn cũng bị trời thu hồi lại
Cuộc đối thoại với một vị Thần: Đời người rốt cuộc mang theo được những gì?
Câu chuyện luân hồi: Ba đời tìm Pháp
Những lời dạy sâu sắc của người xưa giúp cuộc sống không phải ưu phiền
Chuyện về người tu Đạo 127 tuổi và những tiên đoán vô cùng chuẩn xác
9 bài học đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả về cách nói chuyện thu phục lòng người
Bận rộn với những việc nhỏ nhặt chính là một loại biểu hiện của thất bại
Chữ giản thể đã phản ánh thực trạng xã hội Trung Quốc như thế nào?
Shen Yun – Một câu chuyện đắm mình trong Sáng tạo và Hy vọng
Thiên cổ nhất cái: Vũ Huấn dựng trường học, nghĩa cảm càn khôn!
Ký tự Trung Hoa: 悟 (Wu) – Ngộ
Đọc 5 huyền thoại Trung Hoa sau đây sẽ củng cố quyết tâm của bạn trong năm mới
Luân hồi màu xanh của cây cỏ vô danh
Nội hàm chữ Nhân
20 điều đại tu dưỡng trong đời người
Tấm lòng một người càng bao dung, thế giới của họ càng rộng lớn
Cuộc sống an dật còn nguy hại hơn cả rượu độc
Sống cuộc đời ưu nhã tựa đóa quỳnh nở rộ giữa trời đêm
Tại sao có người làm việc ác lại không gặp ác báo?
Cách dễ nhất để buông bỏ, bạn biết đó là gì?
Tây Du Ký thuyết giải: Người như thế nào có thể thành Phật?
Đi tìm hạnh phúc
Duyên đến duyên đi đều là phúc
Hai bài học sâu sắc về nghị lực sống
Câu chuyện hài đáng suy ngẫm: Niệm phật không bằng tu tâm tính
Thiện niệm khiến người ta quảng đại, còn tư tâm khiến người ta nhỏ nhen
Gia Cát Lượng vì sao có thể biết được thiên tượng sau hai nghìn năm?
Chai nước trên sa mạc
Nhất mệnh, nhị vận, tam phong thủy
Cao nhân có thể thắng nhưng không thắng, vì sao?
Tướng do tâm sinh – Diện mạo phản ánh Tâm hồn
Để cả thúng vàng lại cho con cháu, không bằng dạy cho chúng học một môn kinh thư
Đạo đức và hạnh phúc
Giúp người khác là giúp chính mình
Âm nhạc tạo nên tính người
Sự hối cải của một cô gái hư hỏng
Mụ ấy hư hỏng
Một câu chuyện cổ về hậu quả của tội tà dâm
Học mà không nghĩ thì phí công, nghĩ mà không học thì gian nan vất vả
Quý thời gian như vàng ngọc là đạo lý của người quân tử
Khi có cơ hội làm việc thiện, ta đừng do dự
Biết hối hận và làm việc thiện thì có thể thay đổi được số mạng
Tâm tính thay đổi số mạng cũng biến đổi theo
Nghiên cứu phương Tây về luân hồi: Nghiệp lực đời trước và bệnh tật đời này
Người có những tư tưởng tục tĩu, linh hồn ma quỷ có thể đến quấy nhiễu
Tránh sắc như tránh tên, phú quý con cháu hưng
Từ lai lịch của Đường Tăng mà hiểu được tội phỉ báng Phật Pháp là lớn thế nào
THÁNH KHỔ LINH HOA: Đời ăn mày khốn cùng, đến phút cuối đã hiểu vì sao
Tại sao có người làm việc ác lại không gặp ác báo?
Mười năm gian khổ học tập không bằng một chén trà
Người Việt cố giàu lên để làm gì?
Ý nghĩa về tình yêu và cuộc sống hôn nhân
Biết thuận theo tự nhiên, mọi phiền não tiêu tan
“Là chăn bông sưởi ấm con người hay con người sưởi ấm chăn bông?”
Những quan niệm của một con người chính trực
Trời quyết không dung kẻ có lòng tà dâm!!!
Thời gian càng dài, lòng người càng nhạt
"Không biết không có tội" - Phật tổ đã trả lời như thế nào?
Ô nhiễm tư tưởng là ngọn nguồn của mọi ô nhiễm xã hội
Học người xưa rèn giũa tác phong
Tránh người xảo ngôn, dùng người trung thực và trách nhiệm
Thay đổi cách nghĩ để dạy dỗ con trẻ
Trí giả không tranh biện
Cái giếng nước
Chuyện cậu bé mù xây cầu
TÔ ĐÔNG PHA "ĐỌ SỨC" VỚI TU SĨ NHÀ PHẬT
Say đắm những thú vui hoặc những điều mới lạ, chẳng những là hao phí tinh lực, hơn nữa còn mất đi chí hướng
Khổng Tử luận bàn về cách đối xử với mọi người
CÁCH DỄ NHẤT ĐỂ BUÔNG BỎ, BẠN BIẾT ĐÓ LÀ GÌ?
7 câu nói của Steve Jobs có thể thay đổi sự nghiệp của bạn