Wu Zixu, a key general and minister in the Warring States Period. (Wang Shuang-K'uan/Epoch Times)

Ngũ Tử Tư, một vị tướng trong thời kỳ chiến quốc (Wang Shuang-K’uan/Epoch Times)

Giống như bất kỳ cam kết nào khác được bạn đặt ra cho chính mình, những quyết định của năm mới có thể dường như là hằng hà sa số, có thể bị phá vỡ hoặc lãng quên chỉ trong giây lát. Nếu bạn không muốn những thứ như thế nó cứ tồn đọng lại đó trong năm Bính Thân, hãy đọc 5 câu chuyện từ lịch sử Trung Quốc dưới đây để có được một vài cảm hứng.

Hoàng đế Đại Vũ trị thuỷ

Emperor Yu the Great, artist unknown. (Public Domain)

Hoàng đế Yu, nghệ sĩ vô danh (Public Domain)

Sông Hoàng Hà còn được biết đến như là nỗi buồn của Trung Quốc, bởi lẽ mặc dù dòng nước của nó là huyết mạch của nông nghiệp, việc lũ lụt thường xuyên và khó kiểm soát đã làm mất nhà cửa và mạng sống của hàng triệu người trong hàng ngàn năm qua.

Trong truyền thuyết Trung Quốc, một trong những người đầu tiên khắc phục vấn đề tồn tại nhiều năm này là Đại Vũ. Trong nhiều năm, vị hoàng đế này đã đích thân dẫn người của ông đến xây dựng những con đê nhằm điều chỉnh lại hướng chảy của sông Hoàng Hà và ổn định về mặt địa lý cho đồng bằng Hoa Bắc.

Nhờ sự tập trung cao độ và siêng năng mà hoàng đế Đại Vũ đã đem về cho người dân của mình sự hạnh phúc và tiếp tục duy trì nó nhiều thế hệ sau, khi mà những người nông dân và người lao động không ngừng duy trì các mảng đê và các con đê đang chế ngự sức mạnh của dòng sông.

Những giọt nước mắt của Mạnh Khương Nữ

Sau khi thống nhất Trung Quốc, Tần đế là người đầu tiên lên kế hoạch xây dựng Vạn Lý Trường Thành để bảo vệ đất nước chống lại những kẻ xâm lược phương Bắc. Một cô dâu trẻ, Mạnh Khương, đã không thể kết hôn khi quan triều đình đột nhiên bắt tân lang của cô cùng tham gia với hàng trăm người đàn ông khác, những người đã bị đưa đi quân dịch để hoàn thành dự án đầy tham vọng này.

Làm việc cho dự án Trường Thành này là vô cùng khắc nghiệt, hàng chục ngàn người chết vì thời tiết thất thường hoặc do làm việc quá sức. Để mang y phục ấm cho chồng của mình, cô Mạnh Khương đã lặn lội đi khắp chiều dài Trường Thành trên đôi chân của mình. Nhưng khi cô ấy đến thì chỉ nhìn thấy chồng cô đã trở thành một đống hài cốt.

Mạnh Khương đã đau buồn khóc thảm thiết cho số phận của mình trong ba ngày ba đêm, và một cách thần kỳ, gây ra một phần lớn việc Vạn Lý Trường Thành bị sụp đổ. Theo truyền thuyết, khi nhìn thấy những đống xương người đã được vùi lấp dưới chân thành, cô cầu nguyện với các vị thần để giúp cô tìm thấy hài cốt của chồng mình.

Bằng cách cắt ngón tay của mình cho đến khi nó chảy máu, Mạnh Khương đã nhỏ những giọt máu của mình lên những hài cốt với niềm tin rằng máu sẽ thấm vào hài cốt của người cô thương yêu trong khi sẽ chảy ra ngoài với những người khác. Các vị Thần đã ở bên cạnh cô ấy, cô ấy cuối cùng đã thành công trong việc tìm thấy hài cốt của chồng mình và cho đem đi an táng.

Để tôn vinh người phụ nữ chung thuỷ này, những thế hệ sau đã dựng một ngôi đền cho cô ấy ở trên núi gần Sơn Hải Quan, nơi Vạn Lý Trường Thành giáp Thái Bình Dương và họ tưởng nhớ cô ấy với tên là Mạnh Khương Nữ.

 

The end of the Great Wall of China where it meets the ocean, in Shanhaiguan, China. (CC BY 2.0)

Sự kết thúc của Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc nơi gặp bờ biển, ở Sơn Hải Quan, Trung Quốc (CC BY 2.0)

Ngũ Tử Tư sống để trả thù cho gia đình mình

Vào 2500 năm trước đây, vào đầu thời Chiến quốc, có một vị tướng quốc tên là Ngũ Tử Tư, người đã đi một chặng đường dài bất thường để trả thù các vụ hành quyết bất công của cha và anh trai ông.

Câu chuyện của ông Ngũ bắt đầu khi cha của ông, một thái phó dạy học cho Thái Tử nước Sở nơi quê nhà của họ, đã bị vua giam giữ. Nhà vua đã bị lừa bởi những kẻ âm mưu khiến vua tin rằng người con trai lớn nhà họ Ngũ đang mưu tính nổi loạn. Đằng sau nhà tù, vị thái phó hoàng gia đã bị ép buộc viết một lá thư để kêu gọi hai người con trai của ông cùng trở về kinh thành, với mục đích loại bỏ cả hai chỉ với một nhát gươm.

Khi Ngũ Tử Tư và anh trai của ông, Ngũ Thượng, nhìn thấy bức thư, họ đã biết đây là một cái bẫy, nhưng họ không dám không vâng lời cha của mình. Mặt khác, bỏ mặc để cho người cha thân yêu bị tiêu diệt trong bàn tay của bọn tội phạm sẽ còn bất hiếu hơn.

Cuối cùng hai anh em đã tìm thấy một giải pháp, Ngũ Thượng đã trở về nước Sở, hy sinh cuộc sống và hoàn thành nghĩa vụ vâng lời cha. Trong khi đó, Ngũ Tử Tư đã sống sót nhưng con đường của ông trở nên đầy cam go.

Wu Zixu, depicted here by the Japanese artist Tsukioka Yoshitoshi, flees pursuers sent by the court of Chu State. (Public Domain)

Ngũ Tử Tư, được miêu tả trong tranh bởi nghệ sĩ Nhật Bản Tsukioka Yoshitoshi, chạy trốn những kẻ săn đuổi theo lệnh nhà Sở. (Public Domain)

Thề sẽ hạ bệ chính phủ tham nhũng nước Sở, Ngũ Tử Tư tự mình vượt qua con sông Dương Tử hùng mạnh và chạy thoát qua phía đông. Ở đó, ông không chỉ trở thành một viên quan cai quản mà còn lập mưu giúp một người lên soán ngôi, xây dựng nên thành phố hiện đại của Tô Châu, và phong tước cho Tôn Vũ, tác giả sách “Binh Pháp Tôn Tử”, trong hành trình thực hiện sứ mệnh đánh đổ nước Sở của mình.

Sau nhiều năm chuẩn bị, Ngũ Tử Tư đã thực sự dẫn đội quân đến kinh thành của nhà Sở và đánh bại những kẻ vì quyền lực mà đã sát hại thân nhân của ông.

Lưu Bị ba lần đích thân lên núi mời Gia Cát Lượng

Thiên tài bí ẩn Gia Cát Lượng là một quân sư chủ chốt trong hàng ngũ của Lưu Bị, người đã chiến đấu để khôi phục nhà Hán (206 TCN – 220 SCN). Một câu chuyện nổi tiếng được miêu tả trong tiểu thuyết được viết vào thế kỷ 14 mang tên Tam Quốc Diễn Nghĩa, mô tả cách Lưu Bị và các tướng sĩ của ông đã thành công trong việc thỉnh mời được bậc thầy chiến lược này.

Khi Lưu Bị và các huynh đệ kết nghĩa của ông, các tướng Quan Vũ và Trương Phi, biết được tài năng của Gia Cát Lượng, họ đã đi đến Long Trung nơi Gia Cát Lượng cư trú để nói chuyện với ông ấy. Nhưng thậm chí mất đến hai lần đi, trong đó có một chuyến đi trên tuyết phủ dày, vẫn không tìm thấy Gia Cát Lượng ở đâu.

Đến chuyến đi thứ ba, các vị tướng của Lưu Bị đã quá mệt mỏi và chán nản với việc tìm nhà chiến lược mà họ chưa bao giờ gặp mặt. Quan Vũ nghĩ rằng Gia Cát Lượng đã không nghĩ rằng ông phù hợp cho công việc này và đang tránh né sự ghé thăm long trọng của họ. Trương Phi đưa ra đề xuất là phải bắt giữ ngay Gia Cát Lượng nếu ông ta xuất hiện trong lần thứ ba này mà còn từ chối làm việc cho Lưu Bị.

Gia Cát Lượng đã thực sự ở nhà khi các tướng sĩ thân cận của Lưu Bị đến gặp ông, nhưng lúc đó ông đang ngủ trưa. Trương Phi nôn nóng đưa ra đề xuất đốt nhà Gia Cát Lượng nhằm lôi ông ra khỏi giường, nhưng Lưu Bị đã chỉnh và ngăn ý kiến này lại, đồng thời kiên nhẫn đợi ngoài sân chờ cho Gia Cát Lượng ngủ dậy.

Hai giờ sau, Gia Cát Lượng ngủ dậy và mời Lưu Bị vào trong nhà của mình. Ông đã rất ấn tượng với sứ mệnh khôi phục nhà Hán và đã đồng ý phò tá Lưu Bị thực hiện chiến dịch.

Liu Bei and his generals depicted in an illustration by Chinese artist Shi Zhao (Public Domain)

Lưu Bị và tướng lĩnh của ông được miêu tả trong bức hoạ của hoạ sĩ Trung Quốc Thập Chiêu (Public Domain)

Khổng Tử giảng dạy đạo đức trong thời hỗn loạn

Dù rất được kính trọng ngày nay và trong suốt cả quá trình lịch sử như là một người có ảnh hưởng lớn nhất đối với xã hội truyền thống Trung Quốc, nhà hiền triết Khổng Tử chưa bao giờ trông nom việc các giáo lý của mình được triển khai ra sao tại các thành bang mà tạo thành nước Trung Quốc trong thời của ông.

Nho giáo là một trong nhiều trường phái tư tưởng được áp dụng nhiều trong các trường học ở Trung Quốc vào thời điểm đó. Một số chủ trương hà khắc hơn về pháp luật. Một số khác nhìn nhận thiên về tình yêu thương và sự bình đẳng phổ quát, củng cố bằng chủ nghĩa hoà bình và phòng thủ quân sự mạnh mẽ, lấy đó làm niềm hy vọng cho hoà bình. Tuy nhiên, theo Khổng Tử, những gì Trung Quốc thật sự cần đó là mọi người, từ hoàng tử đến người nông dân, tỏ ra tôn trọng chăm lo cho gia đình mình và tu dưỡng đức hạnh trong cuộc sống.

Thời của Khổng Tử, hầu hết những nhân vật có quyền lực chủ yếu quan tâm đến sự tồn vong và chinh phục, và rất ít người thực sự quan tâm đến những gì người thầy và các đệ tử của ông, những người đến từ nhiều tầng lớp xã hội và từ nhiều cấp bậc khác nhau, đưa ra.

Nhưng điều này không quan trọng. Đối với Khổng Tử, làm theo những gì người xưa gọi là Thiên Mệnh mới chính là một con đường sống, con đường của người quân tử. Nho giáo chưa bao giờ được chấp nhận và làm theo trong thời gian Không Tử đương sống, và [thậm chí] đã bị đàn áp bởi Tần Thủy Hoàng, vị hoàng đế đầu tiên, nhưng cuối cùng những lời dạy của bậc hiền nhân này đã trở thành một nền tảng không thể tách rời của người dân và văn hoá Trung Quốc.

Confucius and His Disciples Yanzi and Huizi at the

Khổng Tử ngồi dạy học trên “Hạnh Đàn”, tranh của hoạ sĩ Nhật Bản Kanto Tanyuu (Public Domain)